南溪舟中與劉承之話舊
晴江初月對佳人,明燭深林慰苦辛。征棹來帆成白首,鳴儔肅侶憶青春。
萬里關塞浮雲外,咫尺滄浪積水濱。歌罷語闌還別去,朔風寒一倍傷神。
qíng
晴
jiāng
江
chū
初
yuè
月
duì
對
jiā
佳
rén
人
,
míng
明
zhú
燭
shēn
深
lín
林
wèi
慰
kǔ
苦
xīn
辛
。
。
zhēng
征
zhào
棹
lái
來
fān
帆
chéng
成
bái
白
shǒu
首
,
míng
鳴
chóu
儔
sù
肅
lǚ
侶
yì
憶
qīng
青
chūn
春
。
。
wàn
萬
lǐ
里
guān
關
sài
塞
fú
浮
yún
雲
wài
外
,
zhǐ
咫
chǐ
尺
cāng
滄
làng
浪
jī
積
shuǐ
水
bīn
濱
。
。
gē
歌
bà
罷
yǔ
語
lán
闌
hái
還
bié
別
qù
去
,
shuò
朔
fēng
風
hán
寒
yí
一
bèi
倍
shāng
傷
shén
神
。
。