南鄉子 詠燕

清代 曹貞吉
雙燕坐雕梁。軟語呢喃晝自長。掠水蹴花飛不定,過牆。 亂剪春蕪故故忙。 新月淡昏黃。柳絮池塘夜未央。落盡香泥人不見,迴翔。 錯認誰家白玉堂。
shuāng yàn zuò diāo liáng ruǎn nán zhòu zhǎng lüè shuǐ huā fēi dìng   guò qiáng
luàn jiǎn chūn máng
xīn yuè dàn hūn huáng liǔ chí táng wèi yāng luò jǐn xiāng rén jiàn   huí xiáng
cuò rèn shuí jiā bái táng