南鄉子 驛夫夜唱孤雁,隔舫聽之,令人悽然

元代 張鑄
野唱自淒涼。一曲孤鴻欲斷腸。恰似竹枝哀怨處,瀟湘。月冷雲昏覓斷行。離思楚天長。風閃青燈雨打窗。驚起小紅樓上夢,悠揚。只在佳人
chàng liáng hóng duàn cháng qià zhú zhī āi yuàn chù   xiāo xiāng yuè lěng yún hūn duàn háng chǔ tiān cháng fēng shǎn qīng dēng chuāng jīng xiǎo hóng lóu shàng mèng   yōu yáng zhī zài jiā rén