南鄉子 其一

清代 嚴既澄
人語靜,宿酲回。客心淒瑟欲成灰。荒犬吠聲傳枕席。 眠不得。起對簾櫳纖月白。
rén jìng   宿 chéng huí xīn chéng huī huāng quǎn fèi shēng chuán zhěn      
mián duì lián lóng xiān yuè bái