南鄉子 秋桐

清代 李雯
高影出紅樓,碧簾先散一庭秋。昨夜清商叩哀玉,聲幽,盡在雲屏角枕頭。 清露向晨流,淚珠點點滴新愁。為近雕闌常獨倚,凝眸,殘月依依下玉鉤。
gāo yǐng chū hóng lóu   lián xiān sàn tíng qiū zuó qīng shāng kòu āi   shēng yōu   jǐn zài yún píng jiǎo zhěn tou
qīng xiàng chén liú   lèi zhū diǎn diǎn xīn chóu wèi jìn diāo lán cháng   níng móu   cán yuè xià gōu