南鄉子 其二

清代 顧貞立
和悶倚欄干。渺渺雲山隔問安。鏡里朱顏非舊日,難看。 靜掩紗窗怯早寒。 愁緒恁無端。淚眼人叢只暗彈。最苦韶光留不得,摧殘。 兩鬢年來漸似潘。
mèn lán gān miǎo miǎo yún shān wèn ān jìng zhū yán fēi jiù   nán kàn
jìng yǎn shā chuāng qiè zǎo hán
chóu nèn duān lèi yǎn rén cóng zhǐ àn dàn zuì sháo guāng liú   cuī cán
liǎng bìn nián lái jiàn shì pān