南鄉子 老病自戲

元代 劉敏中
老境日蹉跎。無計逃他百病魔。強打支撐相伴住,難呵。 也是先生沒奈何。 耳重眼花多。行則欹危語則訛。暗地自憐還自笑,休麼。 智者能調五臟和。
lǎo jìng cuō tuó táo bǎi bìng qiáng zhī chēng xiāng bàn zhù nán        
shì xiān sheng nài  
ěr zhòng yǎn huā duō xíng wēi é àn lián hái xiào xiū me        
zhì zhě néng diào 調 zàng