南鄉子·何處倚闌干

宋代 蘇軾
何處倚闌干。弦管高樓月正圓。胡蝶夢中家萬里,依然。老去愁來強自寬。明鏡借紅顏。須著人間比夢間。蠟燭半籠金翡翠,更闌。繡被焚香獨自眠。
chǔ lán gān xián guǎn gāo lóu yuè zhèng yuán dié mèng zhōng jiā wàn   rán lǎo chóu lái qiáng kuān míng jìng jiè hóng yán zhù rén jiān mèng jiān zhú bàn lóng jīn fěi cuì   gēng lán xiù bèi fén xiāng mián