南鄉子 冬夜

宋代 黃升
萬籟寂無聲。衾鐵稜稜近五更。香斷燈昏吟未穩,淒清。只有霜華伴月明。應是夜寒凝。惱得梅花睡不成。我念梅花花念我,關情。起看清冰滿玉瓶。
wàn lài shēng qīn tiě léng léng jìn gēng xiāng duàn dēng hūn yín wèi wěn   qīng zhǐ yǒu shuāng huá bàn yuè míng yìng shì hán níng nǎo méi huā shuì chéng niàn méi huā huā niàn   guān qíng kàn qīng bīng mǎn 滿 píng