南鄉子

宋代 朱埴
花柳隔重扃。送過鞦韆笑語聲。檐鵲也嗔人起晚,天晴。孤負東風趁踏青。細細砑紅綾。小字相思寫不成。心上可人云樣遠,寒盟。史恐恩情薄似雲。
huā liǔ zhòng jiōng sòng guò qiū qiān xiào shēng yán què chēn rén wǎn   tiān qíng dōng fēng chèn qīng hóng líng xiǎo xiāng xiě chéng xīn shàng rén yún yàng yuǎn   hán méng shǐ kǒng ēn qíng báo shì yún