南鄉子

宋代 榮諲
江上野梅芳。粉色盈盈照路傍。閒折一枝和雪嗅,思量。似個人人玉體香。 特地起愁腸。此恨誰人與寄將。山館寂寥天欲暮,淒涼。人轉迢迢路轉長。
jiāng shàng méi fāng fěn yíng yíng zhào bàng xián zhé zhī xuě xiù   liáng shì rén rén xiāng
chóu cháng hèn shuí rén jiāng shān guǎn liáo tiān   liáng rén zhuǎn tiáo tiáo zhuǎn zhǎng