南鄉子

宋代 吳鎰
江上雪初消。暖日晴煙弄柳條。認得裙腰芳草路,魂消。曾折梅花過斷橋。 潘鬢為誰凋。長恨金閨閉阿嬌。遙想晚妝呵手罷,天饒。更傍珠唇暖玉簫。
jiāng shàng xuě chū xiāo nuǎn qíng yān nòng liǔ tiáo rèn de qún yāo fāng cǎo   hún xiāo zēng shé méi huā guò duàn qiáo
pān bìn wèi shuí diāo cháng hèn jīn guī ā jiāo yáo xiǎng wǎn zhuāng shǒu   tiān ráo gèng bàng zhū chún nuǎn xiāo