南鄉子

宋代 方千里
西北有高樓。淡靄殘煙漸漸收。幾陣涼風生客袖,颼颼。心逐年華袞袞流。 花卉滿前頭。老懶心情萬事休。獨倚欄干無一語,回眸。鼓角聲中喚起愁。
西 běi yǒu gāo lóu dàn ǎi cán yān jiàn jiàn shōu zhèn liáng fēng shēng xiù   sōu sōu xīn zhú nián huá gǔn gǔn liú
huā huì mǎn 滿 qián tou lǎo lǎn xīn qíng wàn shì xiū lán gān   huí móu jiǎo shēng zhōng huàn chóu