南鄉子

宋代 洪咨夔
風雨過芳晨。多少愁紅恨紫塵。兩點眉尖凝遠碧,紛紛。又被楊花誤一春。 金鳳壓嬌雲。睡起紗窗背欠伸。心事欲言言不盡,沈沈。乳燕雛鶯觸撥人。
fēng guò fāng chén duō shǎo chóu hóng hèn chén liǎng diǎn méi jiān níng yuǎn   fēn fēn yòu bèi yáng huā chūn
jīn fèng jiāo yún shuì shā chuāng bèi qiàn shēn xīn shì yán yán jìn   shěn shěn yàn chú yīng chù rén