南鄉子

宋代 趙彥端
濃綠暗芳洲。春事都隨芍藥休。風雨只貪梅子熟,颼颼。卻送行人一夜秋。 新月幸如鉤。三五還催玉鑒浮。一段離愁溪樣遠,悠悠。只是溪流淺似愁。
nóng àn fāng zhōu chūn shì dōu suí sháo yào xiū fēng zhǐ tān méi zi shú   sōu sōu què sòng xíng rén qiū
xīn yuè xìng gōu sān hái cuī jiàn duàn chóu yàng yuǎn   yōu yōu zhǐ shì liú qiǎn shì chóu