南鄉子

宋代 秦觀
月色滿湖村。楓葉蘆花共斷魂。好個霜天堪把盞,芳樽。一榻凝塵空掩門。 此意與誰論。獨倚闌干看雁群。籬下黃花開遍了,東君。一向天涯信不聞。
yuè mǎn 滿 cūn fēng huā gòng duàn hún hǎo shuāng tiān kān zhǎn   fāng zūn níng chén kōng yǎn mén
shuí lùn lán gān kàn yàn qún xià huáng huā kāi biàn le   dōng jūn xiàng tiān xìn wén