南鄉子

宋代 李之儀
夜雨滴空階。想見尊前賦詠才。更覺鳴蛙如鼓吹,安排。惆悵流光去不回。萬事已成灰。只這些兒尚滿懷。剛被北風吹曉角,相催。不許時間入夢來。
kōng jiē xiǎng jiàn zūn qián yǒng cái gèng jué míng chuī   ān pái chóu chàng liú guāng huí wàn shì chéng huī zhǐ zhèi xiē ér shàng mǎn 滿 huái gāng bèi běi fēng chuī xiǎo jiǎo   xiāng cuī shí jiān mèng lái