南鄉子

宋代 李之儀
春後雨余天。婭奼黃鸝勝品弦。榴葉千燈初報暑,階前。只有茶甌味最便。 身世幾蹁躚。自覺年來更可憐。欲問此情何所似,緣延。看取窗間墜柳綿。
chūn hòu tiān chà huáng shèng pǐn xián liú qiān dēng chū bào shǔ   jiē qián zhǐ yǒu chá ōu wèi zuì biàn 便
shēn shì pián xiān jué nián lái gèng lián wèn qíng suǒ shì   yuán yán kàn chuāng jiān zhuì liǔ mián 綿