南堂新游花壇二首 其一

宋代 蘇轍
亂竹侵紅藥,病花羞晚春。移根近談笑,得土長精神。 榮悴非由爾,芬芳止為人。庭西井泉好,汲灌每躬親。
luàn zhú qīn hóng yào   bìng huā xiū wǎn chūn gēn jìn tán xiào   zhǎng jīng shén    
róng cuì fēi yóu ěr   fēn fāng zhǐ wéi rén tíng jǐng 西 quán hǎo   guàn měi gōng qīn