南浦 驚秋

明代 王夫之
片雲堆雪,卻無端、飛影欲掠斜陽。回首西風起處,幾葉上輕黃。 莫問藕花凋未,看蜻蜓、點點度銀塘。有前時雙鬢,而今似否,青鏡自商量。 極目神州杳杳,只歸禽、無數點微茫。銷盡殘虹,半折短劍蝕清光。 便遣吾廬三徑,在他時、楓葉不禁霜。祝掠雲雙燕,好將歸夢繞空梁。
piàn yún duī xuě   què duān fēi yǐng lüè xié yáng huí shǒu fēng 西 chǔ   shàng qīng huáng      
wèn ǒu huā diāo wèi   kàn qīng tíng diǎn diǎn yín táng yǒu qián shí shuāng bìn ér jīn   shì fǒu qīng jìng   shāng liáng      
shén zhōu yǎo yǎo   zhǐ guī qín shǔ diǎn wēi máng xiāo jǐn cán hóng bàn shé   duǎn jiàn shí qīng guāng      
biàn 便 qiǎn sān jìng   zài shí fēng jīn shuāng zhù lüè yún shuāng yàn hǎo jiāng   guī mèng rào kōng liáng