南浦 春水,用玉田詞韻

清代 曹貞吉
新漲碧於天,近清明,做弄橫塘晴曉。輕燕掠波圓,靴文細、一片麴塵誰掃。 魚梭織影,跳珠只似荷錢小。催雨東風寒又暖,綠遍長堤芳草。 漫漫別浦瀠洄,驚畫船簫鼓,鷗眠未了。雁齒接紅橋,漁莊遠、何處鳴榔聲到。 斷煙渺渺。斜川如帶平蕪悄。撲面楊花飛作陣,添入浮萍多少。
xīn zhǎng tiān   jìn qīng míng   zuò nòng héng táng qíng xiǎo qīng yàn lüè yuán   xuē wén piàn chén shuí sǎo
suō zhī yǐng   tiào zhū zhǐ shì qián xiǎo cuī dōng fēng hán yòu nuǎn   biàn zhǎng fāng cǎo
màn màn bié yíng huí   jīng huà chuán xiāo   ōu mián wèi liǎo yàn chǐ jiē hóng qiáo   zhuāng yuǎn chǔ míng láng shēng dào
duàn yān miǎo miǎo xié chuān dài píng qiāo miàn yáng huā fēi zuò zhèn   tiān píng duō shǎo