南浦 春水

宋代 王沂孫
柳下碧粼粼,認麴塵乍生,色嫩如染。清溜滿銀塘,東風細、參差谷紋初遍。別君南浦,翠眉曾照波痕淺。再來漲綠迷舊處,添卻殘紅幾片。 葡萄過雨新痕,正拍拍輕鷗,翩翩小燕。簾影蘸樓陰,芳流去,應有淚珠千點。滄浪一舸,斷魂重唱苹花怨。采香幽徑鴛鴦睡,誰道湔裙人遠。
liǔ xià lín lín   rèn chén zhà shēng   nèn rǎn qīng liū mǎn 滿 yín táng   dōng fēng cēn wén chū biàn bié jūn nán   cuì méi céng zhào hén qiǎn zài lái zhàng jiù chù   tiān què cán hóng piàn
tao guò xīn hén   zhèng pāi pāi qīng ōu   piān piān xiǎo yàn lián yǐng zhàn lóu yīn   fāng liú   yīng yǒu lèi zhū qiān diǎn cāng làng   duàn hún chóng chàng píng huā yuàn cǎi xiāng yōu jìng yuān yāng shuì   shuí dào jiān qún rén yuǎn