【南呂】一枝花_秋夜聞箏透

元代 班惟志
秋夜聞箏 透疏簾風搖楊柳陰,瀉長空月轉梧桐影。冷雕盤香銷金獸火,咽銅龍漏滴玉壺冰。何處銀箏?聲嘹嚦雲霄應,逐輕風過短欞。耳才聞天上《仙韶》,身疑在人間勝境。 【梁州】恰便似濺石窟寒泉亂涌,集瑤台鸞鳳和鳴,走金盤亂撒驪珠迸。嘶風駿偃,潛沼魚驚。天邊雁落,樹梢雲停。早則是字樣分明,更那堪音律關情!淒涼比漢昭君塞上琵琶,清韻如王子喬風前玉笙,悠揚似張君瑞月下琴聲。再聽,愈驚。叮嚀一曲《陽關令》,感離愁,動別興。萬事縈懷百樣增,一洗塵清。 【尾】他那裡輕籠纖指冰弦應,俺這裡謾寫花箋錦字迎,越感起文園少年病。是誰家玉卿,只恁般可憎,喚的人一枕胡蝶夢兒醒!
qiū wén zhēng
tòu shū lián fēng yáo yáng liǔ yīn   xiè cháng kōng yuè zhuǎn tóng yǐng lěng diāo pán xiāng xiāo jīn shòu huǒ   yàn tóng lóng lòu bīng chǔ yín zhēng   shēng liáo yún xiāo yīng   zhú qīng fēng guò duǎn líng ěr cái wén tiān shàng xiān sháo 》,   shēn zài rén jiān shèng jìng
liáng zhōu qià biàn 便 jiàn shí hán quán luàn yǒng   yáo tái luán fèng míng   zǒu jīn pán luàn zhū bèng fēng jùn 駿 yǎn   qián zhǎo jīng tiān biān yàn luò   shù shāo yún tíng zǎo shì yàng fēn míng   gèng kān yīn guān qíng   liáng hàn zhāo jūn sāi shàng pa   qīng yùn wáng qiáo fēng qián shēng   yōu yáng shì zhāng jūn ruì yuè xià qín shēng zài tīng   jīng dīng níng yáng guān lìng 》,   gǎn chóu   dòng bié xīng wàn shì yíng huái bǎi yàng zēng   chén qīng
wěi qīng lóng xiān zhǐ bīng xián yīng   ǎn zhè mán xiě huā jiān jǐn yíng   yuè gǎn wén yuán shào nián bìng shì shuí jiā qīng   zhī nèn bān zēng   huàn de rén zhěn dié mèng ér xǐng