【南呂】一枝花 安慶湖雪夜

唐代 沙正卿
荒陂寒雁鳴,遠樹昏鴉噪。斷雲淮甸闊,殘照楚山高。古岸蕭蕭,敗葦折蘆 罩,穿林荒徑小。水村寒犬吠柴荊,梅嶺凍猿啼樹杪。 【梁州】野煙暗迷合渡口,漁燈明照破江皋。溪邊望罷歸村路。野塘蕭索, 暮景寂寥。半間草廈,一榻橛床。冷清清伴我蕭條,到黃昏惡限才交。ゐ惶運環 海般相連,煩惱鄉石城般圍繞,離愁陣鐵壁般堅牢。怎生,得逃?百千般無計把 淒涼傲,愁恰去悶來到。愁和悶共淒涼廝纏繳,不離我周遭。 【三煞】安排下孤悶供詩料,收拾聚閒愁注酒瓢,假開懷直飲得醉。獨 擁衾,都忘盡傷心懷抱,才睡美又還鬧,籬畔篩風竹韻敲,驚夢無聊。 【二煞】破窗鳴雨霰風猶惡,漏屋垂冰蠶凍未消,夢回酒醒越難熬。萬籟皆 鳴,更一點殘燈斜照。供愁恨獻煩惱,破思慮憂愁廝定害,暗消了年少。 【尾】黃昏時春色生容貌,清鏡曉秋霜點鬢毛。愁雖是多,恨也不少。衰了 潘容,瘦了沈腰。鏡里端詳,心下暗約。端詳罷怎不教我心焦,則一夜剩添十歲 老。
huāng bēi hán yàn míng   yuǎn shù hūn zào duàn yún huái diàn kuò   cán zhào chǔ shān gāo àn xiāo xiāo   bài wěi zhé
zhào   chuān 穿 lín huāng jìng xiǎo shuǐ cūn hán quǎn fèi chái jīng   méi lǐng dòng yuán shù miǎo
liáng zhōu yān àn kǒu   dēng míng zhào jiāng gāo biān wàng guī cūn táng xiāo suǒ  
jǐng liáo bàn jiān cǎo shà   jué chuáng lěng qīng qīng bàn xiāo tiáo   dào huáng hūn è xiàn cái jiāo   huáng yùn huán
hǎi bān xiāng lián   fán nǎo xiāng shí chéng bān wéi rào   chóu zhèn tiě bān jiān láo zěn shēng   táo   bǎi qiān bān
liáng ào   chóu qià mèn lái dào chóu mèn gòng liáng chán jiǎo   zhōu zāo
sān shā ān pái xià mèn gōng shī liào   shōu shí xián chóu zhù jiǔ piáo   jiǎ kāi huái zhí yǐn zuì    
yōng qīn     dōu wàng jǐn shāng xīn huái bào   cái shuì měi yòu hái nào   pàn shāi fēng zhú yùn qiāo   jīng mèng liáo
èr shā chuāng míng xiàn fēng yóu è   lòu chuí bīng cán dòng wèi xiāo   mèng huí jiǔ xǐng yuè nán áo wàn lài jiē
míng   gèng diǎn cán dēng xié zhào gōng chóu hèn xiàn fán nǎo   yōu chóu dìng hài   àn xiāo le nián shào
wěi huáng hūn shí chūn shēng róng mào   qīng jìng xiǎo qiū shuāng diǎn bìn máo chóu suī shì duō   hèn shǎo shuāi le
pān róng   shòu le shěn yāo jìng duān xiáng   xīn xià àn yuē duān xiáng zěn jiào xīn jiāo   shèng tiān shí suì
lǎo