【南呂】七賢過關 四時思情

元代 未知作者
春風花草香,遲日江山麗。萬紫千紅,總是傷情處。懨懨為伊,愁懷為伊。 只聽得管聲,管聲喧天地,總有笙歌不入愁耳。見鶯花憔悴,杜鵑語聲悲。梅子 心酸柳皺眉。一春魚雁無消息。閃得似雨打梨花珠淚垂,空房獨守,此情為誰? 冷落閒庭院,暮雨瀟瀟郎未歸。 炎天夏日長,漸覺薰風細。避暑涼亭,悶把闌干倚。游魚順水,鴛鴦戲水。 鴛鴦本是,本是飛禽性,養殺終須不到奴根底。好難消遣,悶下幾盤棋。強飲消 愁酒數杯,一時飲得醺醺醉。尤恐燈昏郎未歸,瑤琴再理,知音有幾?欲撫相思 調,葉滿池塘夏至時。 金風暑漸消,不覺新秋至。掇起酒鍾兒,少個人陪侍。君家命里,奴家命里。 促織聒得,聒得奴心碎,一迷埋怨到說奴不是。把情書來寫,寄與我郎知。休負 橙黃橘綠時,一秋好景君須記。閃得似南來孤雁飛,閒愁閒悶,管他甚的。最苦 傷情處,雨打梧桐葉落時。 朔風早凜咧欲把寒衣寄。寄與遠征郎,恐不到根底。君冷自知,奴冷自知。 雪花下得、下得紛紛細,凍損兒夫誰與奴為美。畫堂人靜,數盡更移。撥盡寒爐 一夜灰,冷清清不見郎回日。忽聽得門外敲駿馬嘶,多情來至,心歡意喜,欲把 銀照,尤恐相逢是夢裡。
chūn fēng huā cǎo xiāng   chí jiāng shān wàn qiān hóng   zǒng shì shāng qíng chù yān yān wèi   chóu huái wèi
zhǐ tīng guǎn shēng   guǎn shēng xuān tiān   zǒng yǒu shēng chóu ěr jiàn yīng huā qiáo cuì   juān shēng bēi méi zi
xīn suān liǔ zhòu méi chūn yàn xiāo xi shǎn de huā zhū lèi chuí   kōng fáng shǒu   qíng wèi shuí  
lěng luò xián tíng yuàn   xiāo xiāo láng wèi guī
yán tiān xià zhǎng   jiàn jué xūn fēng shǔ liáng tíng   mèn lán gān yóu shùn shuǐ   yuān yāng shuǐ
yuān yāng běn shì   běn shì fēi qín xìng   yǎng shā zhōng dào gēn hǎo nán xiāo qiǎn   mèn xià pán qiáng yǐn xiāo
chóu jiǔ shù bēi   shí yǐn xūn xūn zuì yóu kǒng dēng hūn láng wèi guī   yáo qín zài   zhī yīn yǒu   xiāng
diào 調   mǎn 滿 chí táng xià zhì shí
jīn fēng shǔ jiàn xiāo   jué xīn qiū zhì duō jiǔ zhōng ér   shǎo rén péi shì jūn jiā mìng   jiā mìng
zhī guā   guā xīn suì   mán yuàn dào shuō shì qíng shū lái xiě   láng zhī xiū
chéng huáng shí   qiū hǎo jǐng jūn shǎn de nán lái yàn fēi   xián chóu xián mèn   guǎn shèn de zuì
shāng qíng chù   tóng luò shí
shuò fēng zǎo lǐn liě hán yuǎn zhēng láng   kǒng dào gēn jūn lěng zhī   lěng zhī
xuě huā xià de xià de fēn fēn   dòng sǔn ér shuí wèi měi huà táng rén jìng   shù jǐn gēng jǐn hán
huī   lěng qīng qīng jiàn láng huí tīng mén wài qiāo jùn 駿   duō qíng lái zhì   xīn huān  
yín   zhào   yóu kǒng xiāng féng shì mèng