【南呂】金字經_絮飛飄白雪

元代 馬致遠
絮飛飄白雪,鮓香荷葉風,且向江頭作釣翁。窮,男兒未濟中,風波夢,一場幻化中。 擔頭擔明月,斧磨石上苔,且做樵夫隱去來。柴,買臣安在哉?空岩外,老了棟樑材。 夜來西風裡,九天鵰鄂飛,困煞中原一布衣。悲,故人知未知?登樓意,恨無上天梯。
fēi piāo bái xuě   zhǎ xiāng fēng   qiě xiàng jiāng tóu zuò diào wēng qióng   nán ér wèi zhōng   fēng mèng   chǎng huàn huà zhōng
dān tóu dān míng yuè   shí shàng tái   qiě zuò qiáo yǐn lái chái   mǎi chén ān zài zāi   kōng yán wài   lǎo le dòng liáng cái
lái 西 fēng   jiǔ tiān diāo è fēi   kùn shā zhōng yuán bēi   rén zhī wèi zhī   dēng lóu   hèn shàng tiān