南柯子

宋代 秦觀
靄靄迷春態,溶溶媚曉光。不應容易下巫陽。只恐翰林前世、是襄王。暫為清歌駐,還因暮雨忙。瞥然飛去斷人腸。空使蘭台公子、賦高唐。
ǎi ǎi chūn tài   róng róng mèi xiǎo guāng yìng róng xià yáng zhǐ kǒng hàn lín qián shì shì xiāng wáng zàn wèi qīng zhù   hái yīn máng piē rán fēi duàn rén cháng kōng shǐ 使 lán tái gōng gāo táng