南康縣劉隱居

宋代 戴復古
秋風送紈扇,終日御瑤琴。 只可自為樂,不求人賞音。 無心問軒冕,此地即山林。 堪笑紅塵客,飄零雪滿簪。
qiū fēng sòng wán shàn   zhōng yáo qín
zhǐ wéi   qiú rén shǎng yīn
xīn wèn xuān miǎn   shān lín
kān xiào hóng chén   piāo líng xuě mǎn 滿 zān