南康太守倫宣明見過
山中交臂非今昔,白首誰論世上情。曾到帝鄉知士賤,卻從林麓覺身輕。
寒梅罥雪香彌遠,霜竹乘風影倍橫。百歲升沉一彈指,看君嬴得學無生。
shān
山
zhōng
中
jiāo
交
bì
臂
fēi
非
jīn
今
xī
昔
,
bái
白
shǒu
首
shuí
誰
lùn
論
shì
世
shàng
上
qíng
情
。
。
céng
曾
dào
到
dì
帝
xiāng
鄉
zhī
知
shì
士
jiàn
賤
,
què
卻
cóng
從
lín
林
lù
麓
jué
覺
shēn
身
qīng
輕
。
。
hán
寒
méi
梅
juàn
罥
xuě
雪
xiāng
香
mí
彌
yuǎn
遠
,
shuāng
霜
zhú
竹
chéng
乘
fēng
風
yǐng
影
bèi
倍
héng
橫
。
。
bǎi
百
suì
歲
shēng
升
chén
沉
yī
一
tán
彈
zhǐ
指
,
kàn
看
jūn
君
yíng
嬴
de
得
xué
學
wú
無
shēng
生
。
。