南澗亭詩

宋代 張嵲
行穿密行盡,勝概集斯亭。 地遠嵐光重,冬溫草木青。 俯鑒含空水,還觀山作屏。 岩溜有時歇,松聲無暫停。 遐思南澗作,仿佛識儀刑。 世緣因歲闊,靜習與心冥。 離人慕肥遯,駐屐戀岩扃。 不似投荒柳,悲吟涕淚零。
xíng chuān 穿 xíng jǐn   shèng gài tíng  
yuǎn lán guāng zhòng   dōng wēn cǎo qīng  
jiàn hán kōng shuǐ   hái guān shān zuò píng  
yán liū yǒu shí xiē   sōng shēng zàn tíng  
xiá nán jiàn zuò   fǎng 仿 shí xíng  
shì yuán yīn suì kuò   jìng xīn míng  
rén féi dùn   zhù liàn yán jiōng  
shì tóu huāng liǔ   bēi yín lèi líng