南海府罷,南康阻淺,行侶稍稍登陸而邁,主

唐代 許渾
暗灘水落漲虛沙,灘去秦吳萬里賒。馬上折殘江北柳, 舟中開盡嶺南花。離歌不斷如留客,歸夢初驚似到家。 山鳥一聲人未起,半床春月在天涯。
àn tān shuǐ luò zhǎng shā   tān qín wàn shē shàng zhé cán jiāng běi liǔ  
zhōu zhōng kāi jǐn lǐng nán huā duàn liú   guī mèng chū jīng shì dào jiā
shān niǎo shēng rén wèi   bàn chuáng chūn yuè zài tiān