南海登粵王台

宋代 王稱
載酒豁清眺,嘯歌粵台巔。粵台久寂寞,海色空蒼然。 荒城南斗外,碧草春風前。雲木隱暝色,落日哀啼鵑。 緬懷全盛日,萬里恢疆躔。疏封赤社大,列雉南溟專。 茲台一何高,頫視如控弦。運化神物改,代往陵谷遷。 千金買辯士,古瓦空寒煙。惟有山僧來,此地開梵筵。 諷唄發深夜,鐘鼓羅諸天。觀物理則如,倏往猶千年。 誰將峴山淚,為灑南雲邊。
zài jiǔ huō qīng tiào   xiào yuè tái diān yuè tái jiǔ   hǎi kōng cāng rán
huāng chéng nán dòu wài   cǎo chūn fēng qián yún yǐn míng   luò āi juān
miǎn huái quán shèng   wàn huī jiāng chán shū fēng chì shè   liè zhì nán míng zhuān
tái gāo   shì kòng xián yùn huà shén gǎi   dài wǎng líng qiān
qiān jīn mǎi biàn shì   kōng hán yān wéi yǒu shān sēng lái   kāi fàn yán
fěng bài shēn   zhōng luó zhū tiān guān   shū wǎng yóu qiān nián
shuí jiāng xiàn shān lèi   wèi nán yún biān