南歌子(是日微雨,過午而霽,晚遂月出,次劉無言韻)

宋代 葉夢得
雨惜山容斂,雲矜棹影開。忽看霽色射林隈。為問湖亭清影、為誰來。 盡洗歸時路,重傾醉後杯。未應霜雪遽相催。留得佳期猶在、共徘徊。
shān róng liǎn   yún jīn zhào yǐng kāi kàn shè lín wēi wèi wèn tíng qīng yǐng wèi shuí lái
jǐn guī shí   zhòng qīng zuì hòu bēi wèi yìng shuāng xuě xiāng cuī liú jiā yóu zài gòng pái huái