南歌子

宋代 楊無咎
露寵妝成態,風扶醉里身。謾勞驛使走征塵。嶺外隴頭何處、不知春。 詩思清如水,毫端妙入神。可憐徒效越娘顰。為問吟哦摹寫、幾曾真。
chǒng zhuāng chéng tài   fēng zuì shēn màn láo shǐ 使 zǒu zhēng chén lǐng wài lǒng tóu chǔ zhī chūn
shī qīng shuǐ   háo duān miào shén lián xiào yuè niáng pín wèi wèn yín é xiě zēng zhēn