南歌子

宋代 呂渭老
策杖穿荒圃,登臨笑晚風。無窮秋色蔽晴空。遙見夕陽江上、卷飛蓬。 雁過菰蒲遠,山遙夢寐通。一林楓葉墮愁紅。歸去暮煙深處、聽疏鍾。
zhàng chuān 穿 huāng   dēng lín xiào wǎn fēng qióng qiū qíng kōng yáo jiàn yáng jiāng shàng juǎn fēi péng
yàn guò yuǎn   shān yáo mèng mèi tōng lín fēng duò chóu hóng guī yān shēn chù tīng shū zhōng