南窗詩 其二

宋代 劉攽
抱書南窗下,日午天光亮。陰陰夏木長,翽翽巢禽鬯。 因之省疏慢,亦喜就閒曠。散帙寄忘懷,曲肱從所尚。 臨文眩今古,撫事雜歡悵。勞形竟何為,有心得非妄。 釋卷忽自娛,收視已神放。遠從華胥游,卻立鈞天上。 萬緣倏皆空,至樂了無狀。悲哉俗學徒,頭白迷歸向。
bào shū nán chuāng xià   tiān guāng liàng yīn yīn xià zhǎng huì   huì cháo qín chàng    
yīn zhī shěng shū màn   jiù xián kuàng sàn zhì wàng huái   gōng cóng suǒ shàng    
lín wén xuàn jīn   shì huān chàng láo xíng jìng wéi yǒu   xīn de fēi wàng    
shì juàn   shōu shì shén fàng yuǎn cóng huá yóu què   jūn tiān shàng    
wàn yuán shū jiē kōng   zhì liǎo zhuàng bēi zāi xué tóu   bái guī xiàng