南昌竹枝辭 其一

清代 姚鼐
南昌南去盡山溪,白石清沙不見泥。一到鄱陽風浪黑,行人那更出江西。
nán chāng nán jǐn shān   bái shí qīng shā jiàn dào yáng fēng làng hēi xíng   rén gèng chū jiāng   西