南昌樓秋望
兵火凋殘今幾秋,江山依舊繞層樓。飛雲卷雨不窮態,明月清風無限愁。
老子平生興不淺,昔人何在水空流。落霞孤鶩齊飛處,望斷楚天天盡頭。
bīng
兵
huǒ
火
diāo
凋
cán
殘
jīn
今
jǐ
幾
qiū
秋
,
jiāng
江
shān
山
yī
依
jiù
舊
rào
繞
céng
層
lóu
樓
fēi
。
yún
飛
juǎn
雲
yǔ
卷
bù
雨
qióng
不
tài
窮
míng
態
,
yuè
明
qīng
月
fēng
清
wú
風
xiàn
無
chóu
限
愁
。
lǎo
老
zǐ
子
píng
平
shēng
生
xīng
興
bù
不
qiǎn
淺
,
xī
昔
rén
人
hé
何
zài
在
shuǐ
水
kōng
空
liú
流
luò
。
xiá
落
gū
霞
wù
孤
qí
鶩
fēi
齊
chù
飛
wàng
處
,
duàn
望
chǔ
斷
tiān
楚
tiān
天
jìn
天
tóu
盡
頭
。