納涼過林氏居

宋代 林景熙
出郭已虛曠,入門轉蕭森。 筠棲無六月,聊以解我襟。 紅日不到地,白雲時滿林。 坐久石恨冷,酒醒荷氣深。 飄飄黃冠客,臨流鼓瑤琴。 一鼓洗我耳,再鼓空我心。 山高水復迥,彷佛蓬萊音。 興盡拂衣去,城笳吹夕陰。
chū guō kuàng   mén zhuǎn xiāo sēn  
yún liù yuè   liáo jiě jīn  
hóng dào   bái yún shí mǎn 滿 lín  
zuò jiǔ shí hèn lěng   jiǔ xǐng shēn  
piāo piāo huáng guān   lín liú yáo qín  
ěr   zài kōng xīn  
shān gāo shuǐ jiǒng   páng péng lái yīn  
xìng jìn   chéng jiā chuī yīn