納涼

清代 戴梓
夜來溪雨洗山容,螺髻盤青一萬重。水帶剩雲魚泄泄,樹留深蔭鳥噰噰。 晴牽蘿幕亭消暑,高設藤床面對峰。寄語襄陽痴絕者,好磨濃墨點芙蓉。
lái shān róng   luó pán qīng wàn zhòng shuǐ dài shèng yún   shù liú shēn yīn niǎo yōng yōng
qíng qiān luó tíng xiāo shǔ   gāo shè téng chuáng miàn duì fēng xiāng yáng chī jué zhě   hǎo nóng diǎn róng