納涼

宋代 章甫
大熱金石流,日色赤可畏。 鄙夫先多病,喘息僅存氣。 飲冰不救渴,膚汗那容睡。 秋風幾時來,不問黑貂敝。 林梢墮斜陽,涼颸颯然至。 呼童汲井泉,灑掃庭中地。 胡床得露坐,始覺有生意。 老妻破甘瓜,兒女膝下戲。 鳴蟬雖強聒,亦足代鼓吹。 坐久月照人,金波正澄霽。 惜哉疲薾甚,杯酒未敢置。 浮生能幾何,荏苒忽中歲。 四時更代謝,寒暑不可避。 幻身豈長存,中有不遷義。 且享今夕涼,百年安用計。
jīn shí liú   chì wèi  
xiān duō bìng   chuǎn jǐn cún  
yǐn bīng jiù   hàn róng shuì  
qiū fēng shí lái   wèn hēi diāo  
lín shāo duò xié yáng   liáng rán zhì  
tóng jǐng quán   sǎo tíng zhōng  
chuáng zuò   shǐ jué yǒu shēng  
lǎo gān guā   ér xià  
míng chán suī qiáng guō   dài chuī  
zuò jiǔ yuè zhào rén   jīn zhèng chéng  
zāi ěr shén   bēi jiǔ wèi gǎn zhì  
shēng néng   rěn rǎn zhōng suì  
shí gēng dài xiè   hán shǔ  
huàn shēn cháng cún   zhōng yǒu qiān  
qiě xiǎng jīn liáng   bǎi nián ān yòng