暮坐蘺薋園即景一首

明代 王世貞
高齋語來瞑,偶爾成幽憩。崢嶸石色古,窈窕川流細。 新月在疏篁,娟娟自相媚。顧此群籟寂,恍焉睹真際。 欲叩俄已忘,呼杯但成醉。
gāo zhāi lái míng   ǒu ěr chéng yōu zhēng róng shí yǎo   tiǎo chuān liú    
xīn yuè zài shū huáng   juān juān xiāng mèi qún lài huǎng   yān zhēn    
kòu é wàng   bēi dàn chéng zuì