暮鍾二首 其一
壁燈燄短冷颼颼,獨坐無人未覺愁。忽聽山鍾檐際落,一聲聲直到心頭。
bì
壁
dēng
燈
yàn
燄
duǎn
短
lěng
冷
sōu
颼
sōu
颼
,
dú
獨
zuò
坐
wú
無
rén
人
wèi
未
jué
覺
chóu
愁
。
。
hū
忽
tīng
聽
shān
山
zhōng
鍾
yán
檐
jì
際
luò
落
,
yī
一
shēng
聲
shēng
聲
zhí
直
dào
到
xīn
心
tóu
頭
。
。