暮雨既霽,將兒輩登多稼亭

宋代 楊萬里
一霎滂池一霎晴,檐間點滴尚殘聲。 水將樹影亂揉碎,月與日光相對明。 試數六霄還五兩,坐令夏熱作秋清。 兒曹小住休歸去,更聽風蟬子細鳴。
shà pāng chí shà qíng   yán jiān diǎn shàng cán shēng  
shuǐ jiāng shù yǐng luàn róu suì   yuè guāng xiāng duì míng  
shì shù liù xiāo hái liǎng   zuò lìng xià zuò qiū qīng  
ér cáo xiǎo zhù xiū guī   gèng tīng fēng chán míng