木魚歌和碧岩子

宋代 周紫芝
秋蟾欲落霜滿屋,道人懸魚擊刳木。誰將發發水邊聲,驚斷齁齁鼻中曲。 此生自是在家僧,便恐個中緣已熟。安得華鯨吼夜廊,去趁雲堂五更粥。
qiū chán luò shuāng mǎn 滿   dào rén xuán shuí jiāng shuǐ biān shēng jīng   duàn hōu hōu zhōng    
shēng shì zài jiā sēng   biàn 便 kǒng zhōng yuán shú ān huá jīng hǒu láng   chèn yún táng gēng zhōu