牧羊

宋代 單人耘
牧羊秋樹根,蕭然畦徑外。雲白映衣裳,野靜生虛籟。 雖乏鮮草供,脫羈欣自在。無言神已馳,渾忘書畫債。
yáng qiū shù gēn   xiāo rán jìng wài yún bái yìng shang   jìng shēng lài
suī xiān cǎo gōng   tuō xīn zai yán shén chí   hún wàng shū huà zhài