木犀古風

宋代 劉子翬
化工吝幽香,斑斑被花木。 氤氳寒岩桂,高韻蓋群馥。 無人盡日芳,守志何幽獨。 士介恥求知,女貞慚自鬻。 淒涼楚山秋,樛枝吐金粟。 淺水映輕明,微飆發含蓄。 樓端靜忽聞,馬上遙相逐。 踟躕為延佇,但見林巒綠。 瓶罌誰折贈,清芬閟廬屋。 久處不自知,乍至彌鬱郁。 客悲芳歲暮,夢繞寒溪曲。 長吟小山詞,古意恐難復。
huà gōng lìn yōu xiāng   bān bān bèi huā  
yīn yūn hán yán guì   gāo yùn gài qún  
rén jìn fāng   shǒu zhì yōu  
shì jiè chǐ qiú zhī   zhēn cán  
liáng chǔ shān qiū   jiū zhī jīn  
qiǎn shuǐ yìng qīng míng   wēi biāo hán  
lóu duān jìng wén   shàng yáo xiāng zhú  
chí chú wèi yán zhù   dàn jiàn lín luán  
píng yīng shuí zhé zèng   qīng fēn  
jiǔ chù zhī   zhà zhì  
bēi fāng suì   mèng rào hán  
cháng yín xiǎo shān   kǒng nán