暮秋望月示學士各釋愁應教

隋代 徐儀
碣石寒光遠,□□秋色高。長沙正下葉,曲岸已飛濤。 君王悵晚節,延佇竭神皋。復屬西園夜,輕輦暫游遨。 游遨未雲賞,蒼茫孤月上。枝間影合離,波上光來往。 此夕未央宮,應照仙人掌。掌高明轉淨,夜深留睿想。 處處敞高扃,流照滿珠庭。重輪入雅曲,合璧應祥經。 燦爛浮珠網,參差間玉星。山幽有芳桂,林靜發新蓂。 蓂開布帝城,分枝共月明。斜暉漸西落,彌□軫歸情。 驂駕且來游,聖藻命舒愁。詢芻以蠲病,參妙本難酬。 良史稱天閎,因時命應劉。楚王追綠兕,齊後出青丘。 馳原落雲翼,截水曳吞舟。無勞子虛咤,即事可忘憂。
jié shí hán guāng yuǎn       qiū gāo cháng shā zhèng xià   àn fēi tāo
jūn wáng chàng wǎn jié   yán zhù jié shén gāo shǔ 西 yuán   qīng niǎn zàn yóu áo
yóu áo wèi yún shǎng   cāng máng yuè shàng zhī jiān yǐng   shàng guāng lái wǎng
wèi yāng gōng   yīng zhào xiān rén zhǎng zhǎng gāo míng zhuǎn jìng   shēn liú ruì xiǎng
chù chù chǎng gāo jiōng   liú zhào mǎn 滿 zhū tíng zhòng lún   yīng xiáng jīng
càn làn zhū wǎng   cēn jiān xīng shān yōu yǒu fāng guì   lín jìng xīn míng
míng kāi chéng   fēn zhī gòng yuè míng xié huī jiàn 西 luò     zhěn guī qíng
cān jià qiě lái yóu   shèng zǎo mìng shū chóu xún chú juān bìng   cān miào běn nán chóu
liáng shǐ chēng tiān hóng   yīn shí mìng yìng liú chǔ wáng zhuī   hòu chū qīng qiū
chí yuán luò yún   jié shuǐ tūn zhōu láo zhà   shì wàng yōu