牧牛詞

宋代 王恕
童兒長成何所求,農家職守惟牧牛。春風著物百草長,驅牛齧草來沙洲。 童知牛性不擇草,遇丰茸處俱堪留。乘閒好弄三孔笛,綠楊影里聲悠悠。 天上日車休轣轆,少待吾牛飽其腹。牛得飽兮安吾心,牛不飽兮愧吾牧。 不施鞭朴牛馴擾,順牛之性無機巧。牛蹄行,牛尾搖,背上閒閒立春鳥。 高下陂陀任所之,牛日服兮牛不知。嗚呼司牧盡如此,人間那受饑寒死!
tóng ér zhǎng chéng suǒ qiú   nóng jiā zhí shǒu wéi niú chūn fēng zhù bǎi cǎo zhǎng   niú niè cǎo lái shā zhōu
tóng zhī niú xìng cǎo   fēng róng chù kān liú chéng xián hǎo nòng sān kǒng   yáng yǐng shēng yōu yōu
tiān shàng chē xiū   shǎo dài niú bǎo niú bǎo ān xīn   niú bǎo kuì
shī biān niú xùn rǎo   shùn niú zhī xìng qiǎo niú xíng   niú wěi yáo   bèi shàng xián xián chūn niǎo
gāo xià tuó rèn suǒ zhī   niú niú zhī jǐn   rén jiān shòu hán