木蘭花慢·紫凋紅落後

宋代 楊子咸
紫凋紅落後,忽十丈,玉虬橫。望眾綠幃中,藍田璞碎,鮫室珠傾。柔條緊風無力,更不禁、連日峭寒清。空與蝶圓香夢,枉教鶯訴春情。 深深。苔徑悄無人。欄檻濕香塵。嘆寶髻蓬鬆,粉鉛狼藉,誰管飄零。不愁素雲易散,恨此花、開後更無春。安得胡床月夜,玉醅滿蘸瑤英。
diāo hóng luò hòu   shí zhàng   qiú héng wàng zhòng wéi zhōng   lán tián suì   jiāo shì zhū qīng róu tiáo jǐn fēng   gèng jīn lián qiào hán qīng kōng dié yuán xiāng mèng   wǎng jiào yīng chūn qíng
shēn shēn tái jìng qiāo rén lán kǎn shī xiāng chén tàn bǎo péng sōng   fěn qiān láng   shuí guǎn piāo líng chóu yún sàn   hèn huā kāi hòu gèng chūn ān chuáng yuè   pēi mǎn 滿 zhàn yáo yīng